cái khó ló cái khôn
nhưng t lại ló cái ngu
cái khờ dại đến dở người!
.
.
t quên
t quên
ôi đây ko phải con người t………….
một t vụng về và thô kệch
ở đâu ra cái kiểu ăn nói linh tinh này nọ chả liên quan cm gì cả ..
sao mà có thể quên khi đã chợt nghĩ tới nhỉ?
aaaaaaa
t..
..thấy bức bối trong người
t ko muốn nói ra và vì t đã quen rồi
con người t rứa
t hay đổ lỗi tại tính cách và phủ nhận cái tính nóng nảy sẵn có
-…
t nghĩ đơn giản lắmcho đỡ đau đầu ấy mờ
…..ko biết nên cười hay mếu máo đây
t lại viết điên rồi!
bay..
19 năm với những dàn xếp và áp đặt!
m là ai? m đang ở chỗ nào và làm cái quái gì?
bực cả m!
éo thể nào trả lời đc :))
/.
Và đi đến đâu cũng thế
Chẳng bao giờ biết được
Người ta muôn vạn sắc màu
còn tôi nhạt nhẽo, ơ thờ, và rỗng tuếch!
..
quên mất
..
hình như
tôi màu Xám!
có phải m đang nói vơí t rằng t đang làm phiền m k?
t có thể out mà :)
nói với t đi !